Đăng ký Đăng nhập Chat Tìm kiếm Đánh giá
Đăng Ký Miễn Phí
Đăng Nhập
Chat riêng tư Mở cửa sổ mới | 
Hiện

Chuyên đề 8-3:Truyện kể 8-3



Gửi người vợ thân yêu....

Vài lời gửi tới người Vợ thân yêu!
Dù ở xa nhau trong lòng vẫn mãi mãi nhớ về nhau. Một năm có 365 ngày thì chỉ có một ngày 8-3, mà dù chỉ có một ngày này cũng không có cơ hội ở bên nhau vậy thì hỏi 364 ngày còn lại có ở bên nhau được không?
Câu trả lời của anh là: Tất nhiên là có. Bởi vì tâm hồn chúng ta là một, mãi mãi không bao giờ cách xa.

THÁI QUỲNH ID:5796 Chào các bạn gái thân thương

Tôi yêu các bạn và quý các bạn lắm.

Mr Hồng Văn Huyền ID:46302 Chúc em vui.

Anh không có gì hơn chỉ tấm lòng này. Hiện tại anh không biết phải nói với em thế nào vì anh chỉ là người bình thường anh không thể làm gì khác hơn. Anh chỉ cầu chúc em được người ấy yêu thương như anh đã yêu em vậy. Anh chỉ cầu chúc cho em được người ấy yêu thương như anh đã yêu em vậy. Anh biết mình không sao sánh được với người ấy, nhưng chứa chắc là người ấy đã yêu em bằng anh đâu. Anh tin là như vậy, anh biết một người con gái không muốn yêu một ai đó nên chỉ muốn làm bạn, tuy nhiên chưa hẳn đã từ chối tình yêu phải không em. Câu nói trên sẽ trở thành sự thật, anh hy vọng.

Mùng 8-3 Chúc em vui!

Mai Thu Phục ID:27360 MẸ TÔI

Vào một ngày cuối tuần tôi về quê thăm mẹ. đi trên đoạn bờ vùng vừa mới được bồi đắp, ngắm nhìn vườn xoài sai trái, vườn mận đỏ au, vườn bưởi trái to tròn tôi cảm nhận được sự thay da đổi thịt của vùng quê nghèo khó ngày nào. Chợt nghe vãng vẳng tiếng hát phát ra từ máy casette…” Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi, mối mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần…” lòng tôi cảm thấy xao xuyến khi nghĩ đến mạ tôi, người phụ nữ suốt đời hy sinh cho chồng, cho con…
Mẹ tôi là người con gái duy nhất trong số 6 anh em nên ông bà ngoại tôi rất cưng chiều. Khi 19 tuổi ông bà ngoại gả chồng cho mẹ, mẹ nghe lời ngoạ lấy chồng mà không hề biết mặt nói chi đến tâm tính người mình phải trao thân gởi phận suốt đời. Mẹ chỉ một lần biết mặt khi người ta đến coi mắt mà cũng chẳng dám nhìn lên cho rõ, vậy mà cũng nên vợ, nên chồng sống với nhau tới 10 mặt con.

Khi sinh đến đứa con thứ 3 thì ba tôi thoát ly gia đình hoạt động cách mạng. Mẹ tôi một mình bươn chải lo cái ăn, cái mặc cho đàn con rồi còn phải lặn lội thăm chồng. Cứ thế cứ vài năm lại sinh thêm một đứa. Vì gánh nặng của gia đình oằn lên đôi vai nhỏ bé đã làm cho mẹ tôi ngày càng gầy guộc, khô héo như vườn hoa không được chăm sóc.

Mẹ tôi sinh ra chúng tôi từ làng quê xa xôi nghèo khó. Trong những năm chiến tranh ác liệt, sinh con đã khó, nuôi dạy con bảo vệ an toàn cho con trong khói bom, lửa đạn còn khó gấp trăm ngàn lần. Vậy mà chị em tôi đều được đến trường. điều đó không phải là chuyện dễ dàng ai cũng làm được. Tôi còn nhớ khi học đến lớp “đệ thất” ( Lớp 7 bây giờ) thì ba tôi không cho đi học vì sợ ảnh hưởng lý tưởng của chế độ Mỹ ngụy, mặt khác tôi phải ở nhà phụ mẹ nuôi các em ( vì tôi là chị cả). Thương con, mẹ giấu ba, ở nhà âm thầm cho tôi đi học mà trong chiến khu ba không hề hay biết. Học đến lớp 9, thấy mẹ tôi quá vất vả, bác tôi lại bảo: “ Con gái học nhiều làm gì, ở nhà phụ nuôi em út”. Mẹ nói:’ Mẹ không biết chữ nhiều nên cuộc đời phải vất vả, mẹ phải lo cho các con ãn học để không lập lại cuộc đời của mẹ. Phần thương mẹ, phần vì tương lai của mình, tôi cố gắng học. Mỗi ngày phải đi bộ 5 cây số mới tới trường, mùa nắng đỡ cực, mùa mưa nước ngập, cầu trôi phải xắn quần lội bì bõm. Tôi thương mẹ nhất là mùa tựu trường chị em tôi đều được lên lớp, mẹ rất vui mừng nhưng không giấu được nỗi lo lắng về các khoảng học phí, mua sắm quần áo cho chị em tôi.

Ba không có ở nhà, mẹ thay ba lo lắng chuyện trong ngoài nên vất vả, khổ cực lắm. Ngày qua ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời lo chuyền đồng áng để các con được học hành đàng hoàng. Cuộc sống với biết bao biến động, bao mưu sinh cứ ập đến làm cho đôi vai bé nhỏ của mẹ tôi bị oằn xuống. Cuộc sống tất bật làm cho mẹ tôi không có khái niệm cụ thể về thời gian mà chỉ biết thời gian qua con nước lớn ròng hay trăng tròn, trăng khuyết.

Sau giải phóng, thương mẹ vất vả, ba tôi về công tác tại địa phương để phụ giúp công việc gia đình cho mẹ tôi đỡ nhọc nhằn hơn. Ba tôi dựng lại cái vách ván. Cuộc sống những năm thời bao cấp còn biết bao khó khăn, thiếu thốn. Ruộng vào hợp tác xã, chúng tôi lớn và đi làm, nhà còn lại ít lao động nên ruộng phải giao bớt cho hộ khác, nãng suất lúa thấp, vườn tạp chưa cải tạo nên cuộc sống chẳng được cải thiện, mẹ tôi vẫn sống trong cảnh thiếu thốn, vất vả. Năm 1992 ba tôi qua đời khi các con chưa yên bề gia thất, gánh nặng trách nhiệm làm cho lưng mẹ oằn theo. Những biến động như thế cứ nối tiếp nhau như con nước lớn, ròng. Mẹ tôi luôn chịu thưõng, chịu khó khắc phục khó khăn vươn lên nuôi đàn con khôn lớn nên người.

Thời gian như chớp mắt, mẹ tôi cũng không hình dung nổi vì sao vì sao vượt qua được bao khó khăn của cuộc sống, đứng vững trên đôi chân bé nhỏ của mình để nuôi dạy đàn con. Hiện nay cuộc sống của chúng tôi đã ổn định, mẹ vui lắm nhưng sức khỏe mòn dần theo tuổi tác. Giờ đây tóc mẹ tôi đã bạc, bước đi không còn nhanh nhẹn như xưa, lưng hơi còng bởi hậu quả của những năm tháng khổ cực. Tôi buồn lắm mỗi lần nhìn thấy tóc mẹ bạc thêm, lo lắm mỗi lần nhìn thấy những nếp nhăn ngày càng nhiều trên trán mẹ và đau lắm khi nghĩ đến một ngày tôi không còn có mẹ trên đời… Ôi giá như, giá như… Trên đời này có biết bao điều giá như như thế, tôi chỉ mong một điều duy nhất là tôi được sống mãi mãi bên mẹ… để mỗi mùa xuân mới tôi được mừng tuổi mẹ./.

CẢM XÚC

TÔI THÍCH NGÀY 8-3

NGÀY KỶ NIỆM

GỬI NGƯỜI TÔI YÊU

NGHĨ VỀ MẸ VÀ NHỮNG NGƯỜI MẸ NHÂN NGÀY 8-3

TÂM SỰ

Giới thiệu | Điều lệ | Điều khoản | Dịch vụ | Giải đáp | Bài viết | Góp ý | Liên kết | Giới thiệu với bạn bè | Đại lý | Liên lạc
2002-2008. Nhóm phát triển Nobito
Email: nobito.co@gmail.com