Đăng ký Đăng nhập Chat Tìm kiếm Đánh giá
Đăng Ký Miễn Phí
Đăng Nhập
Chat riêng tư Mở cửa sổ mới | 
Hiện

TRUYỆN của BA TÂM



(Phần 4)

Lôi Bình đấy! anh ta là bạn của ai ở đây vậy?Bá Cường quay lại rõ là Lôi BìnhDến dự đạ vũ đính hôn mà anh chàng vẫn xuề xoà trong chiếc quần Jean, áo Pull, giày Ađiđas. Anh ta không nhảy, lại nói chuyện với người thiếu phụ kia một cách hết sức thân mật. Cường vừa nhảy vừa dìu Tâm đến gần Bình, Bình có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Tâm:- À! cô cũng có mặt ở đây à? Rồi như một thói quen, Bình quay lại nhìn đồng hồ. Điều khiến Tâm đỏ mặt. Bây giờ còn trong giờ làm việc vậy mà Tâm lại có mặt ở đây khiêu vũ. Lại đi mà không xin phép.

Tâm lúng túng- Tôi...Tôi..Thiếu phụ đang nói chuyện với Bình cũng quay lại nhìn Tâm rồi nhìn Bình- Anh quen với cô ấy à? Tên gì vậy? Lôi Bình chưa kịp trả lời thì Cường đã kéo Tâm ra xa, với lời cằn nhằn- Bọn họ chẳng coi ai ra gì cả, chẳng biết hỏi một câu Tâm bức rức:- Thật xui xẻo, lại gặp Lôi Bình. Em chưa kịp xin phép Cường nhíu mày:- Sợ gì? hắn sẽ không làm gì được em đâu. Hắn cũng có mặt nơi đây mà?- Nhưng dù gì cũng khó coi. Ðúng là quả đất hẹp. Rồi anh ta biếm nhã thật nhức đầu Cường có vẻ không hài lòng:- Tại sao em lại sợ Lôi Bình dữ vậy? Tâm yên lặng, nàng không biết tại saọ có lẽ vì Bình là cấp trên của nàng, lại có thành kiến.

Bá Cường tiếp tục nói, giọng bực đọc:- Sự xuất hiện của hắn làm em thay đổi. Em làm gì như người mất hồn?- Anh Cường, anh nói gì lạ vậy? chẳng qua vì em thấy mình quá xui.- Vậy ư? vậy mà....- Vậy mà sao?- Anh thấy em có cái gì đặt biệt đấy- Chẳng có gì đặt biệt cả. Em không muốn thấy anh ta ngạo nghễ khi nhìn em.- Tại sao cứ để ý đến hắnTâm đang nhảy, đừng chân lại- Kià anh Bá Cường, anh lại nghi ngờ gì vậy? anh muốn em phải thế nào mới hài lòng? Câu hỏi của Tâm làm Bá Cường lúng túng. Đúng là ta đa nghi. Tại sao lại có thể nghi ngờ, khi chưa có một bằng chứng gì?- Ồ! xin lỗi Tâm. Thôi, chúng ta tiếp tục nhảy đi, đừng bận tâm chuyện sai quấy ban nãy của anhTâm thở đài, tiếp tục bước theo điệu nhạc, nhưng sự hứng thú đã bay bổng đâu mất- Anh Cường, em mong là không có chuyện bực đọc gì xảy ra, cũng như anh nên kềm chế đừng nói những điều vô lý như vậy nữa- Anh đã nói là cho anh xin lỗi rồi mà?

Tâm nói một cách cương quyết- Tình cảm là một chuyện, nhưng em là con người độc lập, em không muốn ai xỏ mũi mìnhCâu nói của Tâm làm Cường tái mặt, chàng thấy như giữa 2 người đã có một khoảng cách khá sâu. Chuyện đùa tối qua, Kiều Phong bịa là cháy ở một vũ trường như một linh cảm. Buổi sáng khi Tâm vừa vào đến toà soạn, thì nhận được tin có một trận hỏa hoạn đã xảy ra, nhưng không phải tại vũ trường mà ở một khu nhà gỗ nghèo nàn. Đám cháy lớn, thiệt hại nhiều, có cả người chết. Tâm chẳng cần nghĩ ngợi, chạy bay đến đám cháy Taxi không thể đưa Tâm đến tận nơi. Xuống xe Tâm còn phải trèo lên sườn núi, men theo con đường hẹp gồ ghề, nới đến được vùng đất cháy xém. Ðội cứu hỏa đã dẹp tắt được ngọn lửa, nhưng vẫn còn tưới nước, họ sợ phần lửa âm ỉ đưới làn tro có thể phực trở lại bất cứ lúc nào khi có gió thổi quaKhói vẫn còn bốc, mấy ký giả đến trước đang đứng vây quanh vị chỉ huy đội chữa cháy phỏng vấn, tìm hiểu, Riêng Tâm thì không thích như vậy.

Cái công thức đó của chính những nạn nhân. Thế là Tâm rảo mắt đi tìm. Xa xa có một bà lão đang gào khóc, có một đám đông đưng gần đấy cũng khóc. Tâm chạy vội lại, đặt biệt chú ý đến một người đàn bà khoảng 40 thờ thẫn như một mụ điên- Thưa bà, tôi biết là hiện giờ bà rất đau buồn nhưng cho hỏi bà ngụ gần đây chứ ? Người phụ nữ ngước nhìn lên- Vâng! tôi đã ra hỏi nhà với đôi bàn tay không. Tất cả đã mất sạch cả rồi Tâm dò hỏi:- Thế lửa bốc cháy thế nàỏ nguyên nhân?Người đàn bà ôm lấy mặt khóc, khóc mùi mẫn, ngẹn ngào nóí- Tất cả lỗi tại tôi cả. Tôi nào có cố ý, vậy mà ai cũng trách cũng nhiếc mắng tôiTâm giật mình nghĩ ngay đây là thủ phạm- Này bà thế.....- Đừng, hãy tha thứ cho tôi, đừng có chửi mắng tôi nữa, Tôi nào có cố ý, tại cái lò đầu nó ngã, Tôi lấy khăn đập mà nó không tắt. Tôi lấy cả nước đội nhưng cũng chẳng giúp được, Tôi sợ quá, Tất cả bịcháy hết rồi, chỉ còn lại mình tôi, chẳng ai hiểu họ sẽ chửi tôi....Tâm đã hgiểu được nguyên nhân, thì ra vì người phụ nữ này lỡ tay đánh ngã cái bếp đầu một mình định đập lửa, nhưng đập không được đẫn đến đám cháy- Tôi nào có cố ý? lúc đó tôi rất sợ nhưng không đám la mà lửa càng lúc càng lớn tôi lại không muốn bị chết cháy con tôi đi học chưa vềNgười phụ nữ tiếp tục lải nhải rồi khóc oà- Xin mọi người hãy tha thứ cho tôi. Tôi chẳng cố ý. Bây giờ tôi mất hết tất cả rồi. Tôi..........- Bà cứ bình tĩnh nào, có khóc thế nào thì chuyện cũng rồi, chỉ cần còn sống là mọi thứ sẽ có lại đượcNgười đàn bà kia nghe vậy từ từ nín khóc. rồi chợt ngẩn lên nhìn Tâm với ánh mắt sợ hãi

- Cô là aỉ cô là ký giả à?- VângTâm gật đầu, không biết là người đàn bà kia càng sợ hãi:- Tôi đã nói gì với cô vậy? tôi không biết tôi chẳng biết gì hết, tôi không nói gì ca?Người đàn bà vừa nói vừa đứng đậy lùi ra sau:- Cô đừng viết gì cả nghe. Tôi chẳng biết gì cả tôi nói bậy, cô mà viết lên báo là tôi sẽ kiện cô, Sẽ kiện cô đấyVà rồi bà ta lẫn vào đám đông bỏ chạyTâm đứng lắc đầu, rồi bỏ đi phỏng vấn thêm mấy người khác có điều lạ là mỗi người lại nói một ý khác nhau. Nguyên nhân và cả thời than phát hỏa cũng khác hẳn. Người thì cho là vì chập điện người nói đo trẻ con chơi lửa, người laị bảo trời nóng qúla nên vật khô dễ bốc cháy, không một ai nói gì đến người đàn bà khốn khổ và chiếc bếp đầu ngã gây tai nạnTâm thấy bối rối, lúng túng. cái tâm trạng mâu thuẫn giằng co, Tâm biết sớm myộn gì đội cứu hỏa cũng tìm ra nguyên nhân, vì vậy không có gì phải giấu. Ðiều quan trọng của nhà báo là phải tìm ra tin tức gía trị, chích xác sớm nhất. Vì thế mà Tâm tìm gặp một cô gái trẻ trong xóm, hỏi có quen biết người đàn bà ban nãy không- Ồ! bà ấy hả một mụ điên đó sống với đứa con trai ở nhà cuối cùng đằng kia!Tâm cảm ơn cô gái rồi vội vã lội qua đám tro tàn còn ướt sũng nước.

Đến tận điểm mà căn nhà của người đàn bà kia đã tồn tại Lính cứu hỏa vẫn còn tiếp tục xịt nước. khói vẫn bốc. Nước làm người Tâm ướt theọ nhưng Tâm vẫn không rút lui. Và cuôi cùng Tâm cũng tìm được chiếc bếp lò gây tai họa cháy đen kia, nàng đưa máy ảnh lên chụp lấy, chụp để. Không khí vẫn nóng hầm hập, đám nhân viên cứu hỏa sợ nguy nhiểm la hét đuổi ra. Tâm vẫn bất cần. Dến khi mục đích đã đạt được mới chịu rút lui ra ngoàiTâm tìm một khoảng trống ngồi nghỉ. Bấy giờ mới phát hiện mình mẩy lem luốc vì khói bụi và nước. Chưa biết phải xử trí thế nào thì đã thấy Lôi Bình đứng trước mặt- Bộ cô tưởng thế này là hay lắm ử thật là khùng chẳng biết là chuyện xông vào nơi đám cháy vừa tắt là một chuyện vô cùng nguy hiểm ư?

Lời của Lôi Bình làm Tâm lúng túng:- Tại vì....tại tôi muốn...- Muốn gì? không biết bảo vệ tính mạng mình thì đâu phải là cách làm việc tốt. Chẳng ai vì chuyện này mà lập đài liệt sĩ ca ngợi cô đâuCâu nói châm biếm của Lôi Bình khiến Tâm tự ái- Thân tôi tôi lo. Chẳng việc gì đến anh đâu mà anh lại lên giọng dạy đờiBình biết Tâm giận, yên lặng một chút, nói:- Cô sai rồi, nhưng dù gì thì việc làm vừa rồi của cô cho thấy cô chẳng kém một nam ký giả nào ca?Lời của Lôi Bình dù gì cũng làm cho Tâm thấy khích lệ, nàng lýng túlng đáp- Tôi chỉ muốn chứng thực điều bà ấy nói là giả hay thật thôiLôi Bình nhìn Tâm với ánh mắt thật sắt, một cái cười nhếch môi- Nếu không biết, người ta nhìn cô sẽ tưởng đậy là một trong những nạn nhân của co(n lửa vừa rồi. Cô...cô...bẩn quá Tâm đỏ mặt nhìn xuống- Cũng chẳng sao mà!Nhưng đã có một chiếc khăn tay đưa qua, Tâm còn chưa biết nên cầm lấy hay không, thì chiếc khăn đã lướt nhẹ lên trán nàng lên mặt nàng.

Hành động võ đóan nhưng đầy nam tính của Lôi Bình làm Tâm cảm độngSau đó Lôi Bình cất chiếc khăn thấm đầy mồ hôi và bụi than của Tâm vào túi rồi ra lệnh- Thôi chúng ta về đi. Xe tôi đậu đằng kia kìa. tôi đưa cô về thay áo quần nhéTâm bối rối- Thôi để tôi về một mình cũng đượcLôi Bình lắc đầu:- Không được cô có vẻ mệt quá mặt tái xanh kìa. coi chùng kẻo ngã bệnh lại đóRồi không đợi Tâm phản ứng Bình nắm lấy tay Tâm kéo đi- Cô Tâm này, đến bao giờ cô mới thôi đối kháng với tôi chứ? nên nhớ tôi là cấp trên của cô , Đối kháng? phải ngoan ngoãn? Tâm cảm thấy hơi bất bình, nhưng ngay lúc đó chiếc xe đã rú ga chồm lên tiến về phía toà soạn. Xe chạy rất nhanh Tâm không thể buông lơi tay đượcVừa về tới toà soạn.Tâm chạy ngay về văn phòng và chuyện trước tiên không phải là để làm đẹp mà chuyển nhanh những ý tưởng trong đầu ra trang giấy. Ngoài bài tường thuật ra, Tâm còn viết thêm những nhận xét đầy cảm xúc của mình cho một nhân tài
Bài viết được đưa ngay cho Bình, Bình đọc không có ý kiến gì. Tâm chỉ mong như vậy và đưa bài sang Ban biên tập. Như vậy là ngày mai bài viết nóng hổi của Tâm sẽ được đăng ngay. Tâm sung sướng nghĩVà nàng chẳng hề thấy mệt mỏi, cho đến khi cảm thấy hơi nhức đầu khát nước, thì Tâm mới sực nhớ ra, có lẽ sắp bệnh nữa rồi. Tâm vội đi lấy nước uống Bình nhìn Tâm nói:- Thôi về nghỉ ngơi đi! coi như cô đã hoàn tất công việcTâm thấy còn sớm nên nói:- Tôi chẳng sao cả. Có thể tiếp tục công việcLôi Bình nói với nụ cười:- Ðừng cố gắng quá sức. Tôi chẳng thích bế cô lên lầu nhà cô nữa đâu. Cầu thang đài, lên đến nơi đã mệt bở hơi mắt nổ đom đómLời của Bình làm Tâm đỏ mặt, vội lái câu chuyện sang chổ khác- Hôm qua tôi bỏ việc 3 tiếng, không xin phép! Lôi Bình cười:- Tôi cũng vậy, bỏ việc 4 tiếng lậnLúc đó,Tâm mới phá lên cười:- Hèn gì từ 6 giờ tôi đã không trông thấy anh- À! cô đã đợi..định mời tôi cùng tham gia buổi dạ vũ đó phải không?Tâm hỏi:- Anh cũng quen với Nghí khờ"nữa à? hay là quen với Trần Hà- "Nghi khờ"à? đặt cái tên gì nghe ngộ vậy?- Vợ tôi là chị họ của Thế Nghi đấy- À!Tâm sực nhớ đến người thiếu phụ ăn vận qúy phái lịch thiệp lúc nào cũng vui vẻ tiếp khách- Chị ấy... là vợ anh à?Lôi Bình như biết ngay Tâm chỉ ai, nhưng chỉ nhún vai nói:- à! cô ấy tên Ðại Thế Vy đấyTâm gật gù:- Tôi đã gặp đó là người đàn bà dễ mếnNhưng Lôi Bình lại nói:- Chuyện ngoài thì cô ấy rất hay, nhưng chuyện trong nhà...Ồ! tiếc là tôi chỉ là một chủ gia đình tồi

Tâm nhín mày, theo cách nói của Lôi Bình thì gia đình đanh chẳng hạnh phúc. Tâm chỉ nóí- Dúng rạ lúc đó anh phải giới thiệu chúng tôi với nhau? Lôi Bình cười đùa:- Giới thiệu ư? cô chẳng sợ gặp rắc rối à? Tâm cười vợ Bình hẳn là người đàn bà hay ghen- Có người đàn bà hay để ý đến chồng thì người chồng đó hẳn vô cùng hạnh phúcTâm pha trò, làm Lôi Bình cười ngặt nghẽo, chàng dùng tay quơ lấy không khí hỏi- Hạnh phúc đây ư? Cô thấy tay tôi giữ được cái gì đây chứ?Tâm thật thà:- Chẳng có gì ca?Lôi Bình đáp- Nếu cô không thấy thì tôi cũng đâu thấy?Nụ cười có vẻ cay đắng rồi nhún vai, Lôi Bình tiếp:- Thôi đừng nói chuyện đó nữạ bây giờ nếu cô không về nhà ngay thì chúng mình đi ăn hủ tiếu bò kho đi? Sao?Tâm phân vân nhưng rồi sau cùng đồng ý, thế là 2 người cùng đi ăn chiều. o O oBuổi sáng vừa thức đậy đã thấy bầu trời âm u đầy mây đen. Tâm lắc đầu. Tuy không để ý chuyện mưa nắng, nhưng Tâm không thích cái không khí nặng trĩu thế này. Nó tạo cho người một cái cảm gíac mệt mỏi sao đấy. Có điều sáng nay, Tâm lại thấy phấn khởi. Một ngày mới đang chờ.

Vì Lôi Bình không còn kỳ thị, công việc sẽ trở nên vui vẻ hơn. Trên bàn ăn, ngoài thức ăn sáng ra, Tâm thấy có sẵn cả một xấp báo. Ðó là những tờ báo mà Tâm đã dặn mẹ mua hô. Ðể sáng nay Tâm đọc so sánh. Rõ là tờ nào cũng có bài tường thuật về trận hỏa hoạn hôm qua. Mỗi một tờ một vẻ, nhưng bài báo của Tâm với những lời đối thoại cùng người gây ra tai nạn lại sống động hơn, phong phú hơn. Ðiều đó làm Tâm kiêu hãnh, chưa bao giờ Tâm vui hơn hôm nay, nếu chịukhó thếnày, chắc chắn là Bình sẽ chẳng còn đám khinh thường nàng. Ăn xong sửa soạn nhà cửa một chút mới 11 giờ mà Tâm đã thấy bồn chồn. Nàng cảm thấy như hôm nay thời gian lại đi rất chậm. Tâm muốn có mặt tại toà soạn sớm để xem phản ứng của Lôi Bình. Nhưng tại sao lại là Lôi Bình? Tâm cũng không hiểu. Và sự nôn nóng khiến Tâm không chịu được, n`ang đi vào phòng riêng thay áo, vừa xách ví bước ra, đã gặp ngay ánh mắt ngạc nhiên của me.- Ba Tâm, con đi đâu giờ này vậy? Bỏ cả cơm trưa à?

Tâm cười nói:- Con đến toà soạn, ăn cơm ngòai luôn. Người mẹ lắc đầu:- Con thật là.... cơ thể con còn yếu lắm đấy, làm việc cũng vừa phải thôi, đừng gắng sức quá, ở nhà ăn cơm rồi hãy đi thức ăn bên ngoài làm sao bằng ở nhà- Thức ăn ngon thì mẹ cứ để phần, tối con sẽ về ăn hơn một chút, mẹ biết không, làm cái nghề này, phải chạy đại luôn đấy, bằng không làm sao viết hơn được người ta.- Viết hơn để làm gì? ở nhà ăn cơm đi, bữa cơm đi, bữa nay có món bí đồn thịt.- Vậy mẹ chừa lại cho con nghe.Tâm cười hòa với mẹ vừa đợm bước đi thì chuông điện thoại reo. Mẹ cầm máy lên, rồi nói:- Bá Cường! lại Bá Cường, cứ gọi trong những lúc không đúng lúc thế này. chẳng biết là nàng sắp phải đi làm ư? Tâm hỏi- Anh Cường gọi em chuyện gì vậy?Bên kia đầu đây yên lặng một chút, hỏi- Hình như em không thích nghe điện thoại của anh?Tâm nói - Ðâu có! nhưng em đang chuẩn bị đi đây- Ði à? đi đâu? đi với ai vậy?Bá Cường hỏi tới. Tâm xẵng giọng:- Ði làm , không được ư?- Ði làm à? sao sớm vậy? thường khi đến 2 giờ em mới đi cơ mà? hôm nay lại đi sớm? Lôi Bình bắt em phải đi sớm à?Cường hỏi làm Tâm nhăn mặt, nhưng đứng trước mặt me. Tâm không muốn mẹ thấy 2 người có chuyện lục đục thấy Tâm yên lặng Cường lại hỏi- Tại sao em không trả lời tôi? Giờ này đến tòa soạn báo làm gì. Ai biểu?Tâm không nhịn được- Tôi muốn đi giờ này nào thì đi, không được à? Anh thật là quá quắt. - Anh quá quắt ư?- Chẳng lẽ không phải bộ mỗi lần muốn làm gì, đi đâu, tôi đều phải báo cáo cho anh biết cả à? Anh là cái gì của tôi?

Bá Cường thấy Tâm lớn tiếng, kinh ngạc:- Xem kìa, Ba Tâm, ai chọc em giận mà em lại giống như thùng thuốc súng được châm ngòi vậy?- Phải rồi, tôi đúng là thùng thuốc súng Vậy thì xem này "Bùm"Nói xong, Tâm gác máy luôn, lòng vẫn đầy giận dữ. Me. Tâm có vẻ lo lắng:- Các con làm gì vậy? Lần đầu cãi nhau ư?Ở cái đất Ðài Loan này trai ít gái nhiều, nên những bà mẹ thường rất nhạy cảm, hay sợ con gái "ế"Tâm bực đọc:- Tình cảm là tình cảm, nhưng con không muốn ai đòm ngó kiểm sóat con. Con muốn tự do hành động Người mẹgóp ý:- Biết đâu vì lo cho con, nó mới căng thẳng lo lắng thế, nó muốn tốt cho con mà.- Tốt xấu gì cũng mặc. Con là một cá thể độc lập. Từ cá thể đến ý chí, hành động đều tự đo, mãi mãi con không muốn bất cứ ai can thiệp vào chuyện đời tư của conNgười mẹ lắc đầu:- Con này, đừng có quá khích như vậy chớ- Ðó không phải là quá khích. Con người ai cũng có nhân vị riêng. Con không ỷ lại vào ai cũng như ngược lại.

Người mẹ lại thở dài:....



ĐĂNG KÝ ngay hôm nay và cùng nhận những câu truyện thật ý nghĩa mỗi ngày

Giới thiệu | Điều lệ | Điều khoản | Dịch vụ | Giải đáp | Bài viết | Góp ý | Liên kết | Giới thiệu với bạn bè | Đại lý | Liên lạc
2002-2010. Nhóm phát triển Nobito
Email: nobito.co@gmail.com