Đăng ký Đăng nhập Chat Tìm kiếm Đánh giá
Đăng Ký Miễn Phí
Đăng Nhập
Chat riêng tư Mở cửa sổ mới | 
Hiện

TRUYỆN của BA TÂM


(Phần 6)

Lôi Bình lắc đầu:- Anh chưa có ý bỏ đây ra đi. Anh hiện hài lòng với công việc mình đang làm. Ở đây anh được trọng dụngThế Vy trợn mắt:- Anh chỉ lý luận càn. Bây giờ em hỏi anh có đi hay không đi? Lôi Bình cương quyết:- Không đi! anh thấy ở đây làm việc cho quốc gia mình có ý nghĩa hơn là làm việc cho bọn mũi lõ- Ðừng có đở kịch anh hùng hào hiệp. Tờ báo ở đây không có anh , công việc vẫn chạy anh đã đánh gía mình cao quá đấyThế Vy nói với giọng châm biếm, Lôi Bình lắc đầu, cảm thấy vợ mình càng ngày càng trở nên xa lại- Anh không hề tự đánh giá mình. Có điều anh thấy mỗi người đều có gía trị riêng. Ðược phát huy cái gía trụ của mình là điều đáng tự hào, anh không muốn lãng phí cơ hộiTrong khi Thế Vy lại nói:- Còn em thì lại thấy ở đây em như bị chôn vùi trong tẻ lạnh, sống chẳng một chút thú vi.- Nếu vậy thì em đi làm đi?

Thế Vy cười lớn rồi nói- Ði làm à? cái nghề thiết kế thời trang ư? ở cái xứ Ðài Loan này có biết thời trang là cái quái gì chỉ giỏi nghề sao chép, ăn cắp kểu đáng của các nước Âu, Mỹ, nhật....sống ở đây em chẳng có đất dụng võ. Em chẳng làm được gì đâuLôi Bình hỏi lại:- Em chưa ra nghề sao biết là không?Thế Vy nhúm vai:- Em chẳng có hứng thú. Vả lại em mà có thiết kế ra chưa hẳn có ngươì đủ tiền muaLôi Bình cười:- Em đã đánh gía mình cao quá rồi. Em sợ là tài em thiết kế của mình siêu quá nên người ta không có tiền mua mặc, vậy sao em chẳng tự thiết kế cho chính mình mặc mà mua hàng hiệu của các nhà thiết kế Âu châu Chẳng lẽ em thừa nhận tài mình thua họ.Thế Vy là người không bao giờ chịu thua, bào chữa:- Thiết kế cho chính mình mặc chẳng hiệu quả mấy, chí của em là ở đường 5 NewYork kia, em chi thách thức cỡ hiệu "Houston"Ăn thua cỡ đó thôi. - Anh tin em có tài năng cỡ đó đi, nhưng mà muốn làm gì thì cũn gphải hành động. Khi nào em bắt đầu? ngày maỉ ngày mốt hoặc năm nay hay sang năm?Thế Vy nhún vai:- Lúc nào muốn thì em sẽ làm, anh không cần bậnLôi Bình liếc qua bé Trụ đang chơi- Anh đâu có bận tâm gì đâu, anh chỉ sợ là bé Trụ chẳng được ai chăm sócThế Vy trợt mắt:- Anh Bình! anh thay đổi tính tình tự bao giờ vậy? bổn phận em đâu phải vú em? nếu anh không bằng lòng thì cứ đưa bé Trụ về cho mẹ ruột anh lo cho nói đi- Em đừng quen em là mẹ bé Trụ nhé!- Mẹ rồi sao? chẳng lẽ là nô lệ? thôi anh đừng nói nhiều hãy lo chuyện báo chí cuả anh điLôi Bình lắc đầu, thuận tay bế bé Trụ lên:- Nào! Trụ con, lại đây với cha.

Tối rồi con đi ngủ nhé? ngủ sớm mới khoẻ đấy! Bé Trụ mở to mắt nhìn cha, nói:- Dạ, cha ơi cô con cũng nói như vậy đó- Vậy thì con phải ngủ sớm đi, để chủ nhật này cha đưa con đi sở thú chơi, chịu không? mình đi xem con khỉ nhé?- Không không chịu đâu, con thích con cọp hơn cơ- Ðược vậy thì coi cọp vậy, con ngủ ngon nhéLôi Bình đặt con lên giường, bé Trụ nói- Chúc cha ngủ ngonBé Trụ là đứa bé ngoan ngõan. la con trai nhưng nó rất đặc biệt, nó có óc độc lập rất cao, có thể ngồi chơi một mình không quấy rầy người lớn. Lôi Bình thích con chỗ ấyLúc Lôi Bình quay lại phòng khách thấy Thế Vy vẫn còn ngồi đó, Lôi Bình nói:- Sao em chưa đi ngủ đi? Xài kem cao cấp cho nhiều mà chẳng có sức khỏe thì cũng vô dụng, đa không đẹp đâuThế Vy nói- Kệ tôi!Năm nay Thế Vy chỉ mới 28 tuổi, nhưng cuộc sống quá sung túc, lại ở không nên khá đầy đặn, điều này khiến Thế Vy đang lo âu Lôi Bình lại trêu chọc:- Anh nói thật đấy, ngủ sớm cho khoe?- Ðược rồi. Anh gắng mà lo thân anh, ban ngày đi cày còn hơn cả trâu, thì tối mới đưỡng sức- Ðúng đấy, sáng nay anh đã vì chuyện cô Tâm chạy mấy vòng rồi cãi lộn với ông Tổng biên tập, sợ nhất là chuyện cãi lộn nó làm hao sức lắmThế Vy vừa nghe nói đến tên cô Tâm đã nhạy cảm - cô Tâm là aỉ một nữ ký giả à?

Lôi Bình ngồi xuống:- Ðúng rồi. Ðó là một cô gái đầy nhiệt tình có năng lực tiếc một điều là thiếu kinh nghiệm nên dễ đụng chạm sơ sót- Ðụng chạm, sơ sót?- Vâng, một tin tức sốt đẻo chỉ riêng nhà báo mình có. Ðúng là ngon ơ rồi, nhưng vì xử dụng hơi vội vàng, thành thử đưa đến kết quả trái ngượcThế Vy nhìn Lôi Bình:- Chuyện sai trái của cô ta thì để cô ta gánh có liên can gì đến anh chứ?Lôi Bình nhún vai:- Em quên tôi là gì của cô ta ư? cấp trên vì vậy cái sai của cô ấy anh cũng phải có trách nhiệmthế Vy nghi ngờ:- Anh có vẻ nhiệt tình với cô ta hơn là người khác- Sai rồi, với ai anh cũng vậy thôi- Vậy mà em tưởng, vì cô ta là nữ ký giả đuy nhất trong phòng nên được mọi người nuông chiều hơn- Trái lại thì có, anh nghiêm khắc hơn, khó chịu hơn, vì thú thật anh như có thiên kiến với phái nữ, nhất là những người cùng nghề- Thế cô ấy bây giờ thế nào?Thế Vy hỏi, Bình thật thà:- Phải công nhận là cô Tâm chẳng kém một nam ký giả nào cả, có khi còn hơnThế Vy càng nghi ngờ- Em chưa thấy anh ca ngợi ai nhiệt tình vậy- Với ai cũng vậy thôi- Em nghĩ là rồi đường công đanh của cô ấy sẽ rộng mơ?- Chuyện đó cũng bình thường, cô gái này không có những khuyết điểm mà các cô gái khác thường mắc phảiThế Vy nhìn chồng:- Anh nói sao? Phụ nữ chúng tôi thường có khuyết điểm? anh nói vậy là sao?- Anh không quơ dữa cả nắmLôi Bình chỉ nói vậy rồi yên lặng, định quay lại phòng ngủ thì nghe Thế Vy nói- Cái cô nữ ký giả đó có phải là cô mà mình đã gặp trong buổi đạ hội đính hôn của Thế Nghi không?- Ðúng là cô ấyThế Vy tò mò- Người có vẻ đầy cá tính đấy, còn cậu thanh niên đi theo có phải là bạn trai cô ta không?

Bình đáp:- Có lẽ- Có lẽ sao được Phải hay không thôi chứ- Làm sao anh biết chuyện riêng tư của người khác? thôi ngủ đi , để không mai anh lại đậy muộnNhưng Thế Vy vẫn tò mò, hỏi:- Anh Bình này, anh mỗi lần đi làm phóng sự với cô Tâm, chắc cô ấy phải ngồi phía sau cho anh đèo chứ gì?- Dĩ nhiên rồi, vậy mà cũng hỏi. Không lẽ để cô ta chạy bộ theo sau?Thế Vy có vẻ khó chịu:- Làm cấp trên như anh cũng sướng, đi đâu cũng có người đẹp theo- Em nói vậy là sao? Rồi Lôi Bình thở đài:- Anh thấy thì...em cái gì cũng được cả, chỉ có tính hay ghen, như vậy không tốt đâu, thay đổi đi- Thế còn anh? anh có thay đổi được cái thay độ kẻ cả của anh không? mà bắt kẻ khác thay đổi- Anh mà kẻ cả ư?- Còn gì nữa. Cả cố chấp và chủ quanLôi Bình nhìn Thế Vy rất lâu, rồi không biết nghĩ sao, chụp lấy Thế Vy kéo về phía phòng ngu?- thôi lên giường ngủ đi, cứ nói mãi không biết đến bao giờ mới xong. Mai anh còn phải đi làm nữaThế Vy vẫn không buông tha- Này hỏi thật, cái con bé Tâm kia có thầm yêu trộm nhớ anh không?- Chuyện đó làm sao biết đượcRồi Lôi Bình quay đầu qua bên kia ngu?Lúc đến sở làm thì Lôi Bình hòan toàn biến thành một con người khác. Xông xáo nhiệt tình khi làm việc, trần tư nghĩ ngợi đắn đo khi phán đóan. Lôi Bình là con người lúc nào cũng đi trước đồng nghiệp trong việc làm, nhiều lúc tỏ ra rất yêu đời. Và quả thật hôm nay, Bình có vẻ yêu đời thật, bởi vì người đàn bà tâm thần kia cuối cùng rồi cũng chịu nhập viện sau khi thú nhận trận hoả hoạn kia la đo chính ta bà gây ra, Ðiều đó có nghĩa là bài viết của Tâm là thật, không phải chuyện bịa đặt. Nhờ vậy mà mọi chuyện được minh oan, và ông chủ nhiệm đã đặt biệt gọi cả hai, Lôi Bình và Tâm vào văn phòng, sụt sịt khóc, Lôi Bình hỏi:- Cô Tâm làm sao vậy? Cảm thấy không khỏe ư?Tâm chỉ lắc đầu nói:- Không, tôi không sao cả.Rồi vội vã bỏ điThái độ của Tâm là Bình ngạc nhiên. Tâm phải vui mới phải. Tại sao? Bình lắc đầu. Con gái là vậy đó thật khó hiểu thôi kệ đợi một ch'ut xem sao, nếu đi làm phóng sự mà vẫn thế thì Bình phải hỏi cho ra lẽ.

Tâm đã trở vền bàn làm việc nàng đang viết một bài chuyên đề. Thái độ làm việc thật cần mẫn, chẳng thèm để ý đến chung quanh. Lôi Bình ngồi bàn gần đó cứ chăm chú nhìn về phía Tâm, chờ đợi. Ðiện thoại reo Bình tiếp máy mấy lần, chẳng có tin gì quan trọng, không cần phải đích thân đi. Có điều Bình rất ngạc nhiên, không hiểu Tâm viết cái gì mà lại viết lâu như vậy và rồi không dằn được. Bình đứng lên đi rảo ra phía sau Tâm định xem Tâm viết gì, chỉ thấy trang giấy đầy nét nguyệch ngoạc chứ chẳng có chữ gì cả. Bình chợt nổi nóng kéo Tâm đứng đây, chẳng nói chẳng rằng lôi ra ngoài, trước ánh mặt ngạc nhiên của Kiều Phong và các đồng nghiệp khác giữa hai người có điều gì vậy? Tâm cũng ngạc nhiên nhưng vẫn ngoan ngoãn theo Bình. Họ đi thẳng xuống đưới nhà vào quán cà phê - Ngồi xuống! Bình kéo ghế ra lệnh cho Tâm ngồi xuống bàn- Nào nói đi chuyện gì xảy rả tôi đã làm gì để cho cô giận cơ chứ? Bình lại hỏi giọng to tiếng khiến những người ngồi bàn bên đảo mắt qua nhìn. Tâm bực đọc nhiều thứ khiến nàng bực đọc nhưng vẫn yên lặng- Cô Tâm nói đi chứ? chuyện gì thì cũng phải nói ra chứ?Tâm cố làm ra vẻ bình thản- Tôi chẳng hiểu anh nói gì? mà anh có tư cách gì bắt tôi nói ra chứ?Câu hỏi của Tâm làm Bình lúng túng- Cô- Tôi biết, anh là sếp của tôi, nhưng công việc ở sở làm tôi đều hòan thành tốt đẹp, thì anh đâu có quyền xía vào chuyệb riêng của tôi- Chuyện riêng ư?- Bình chộp ngay câu nói của Tâm- Tại sao cô đem chuyện riêng tư vào tòa báỏ điều đó là không hợp lệ.- Tôi không có quyền buồn chuyện tôi ư? anh thật là quá lắm Tôi biết cô nữ ký giả trước vì sao phải nghỉ việc không phải vì bị ôn g thử thách mà vì đã gặp phải một người điênTâm nói lòng đầy tức giận nên không kềm chế được:- một người điên! anh biết không? ngày thường còn co thể chịu đựng được, đến lúc nổi cơn làm sao chịu nổi ai lại chịu làm thuộc cấp cho một người điên chứ. Lôi Bình tôi nói anh điên đó- Cô Tâm! cô thật là....Tâm vẫn chưa hạ cơn giận- Anh Bình! tôi nói anh đấy. Anh là thằng điên! bấy lâu nay tôi còn nhịn nhục, còn bây giờ anh có nói gì tôi cũng không nghe, tôi xin nghỉ việc đây, anh hãy đi chọn một phóng viên khác điLôi Bình có vẻ bất ngờ:- Cộ...Tâm đứng bật đậy- Anh khinh thường phụ nữ chúng tôi. Tôi không muốn đứng trong hàng ngũ của anh nữa. Anh giống như một tên mọi chưa biết văn minh là gì.

Nói xong chẳng đợi Bình phản ứng. Tâm bỏ đi. Nhưng Bình nhanh chân hơn, bước tới ghì Tâm lại Bình phải ứng vì sơ. Tâm bok? đi chứ không hề có ý khác. Tâm tái mặt, xấu hổ trước đám đông- Anh..ạnh...Lôi Bình nhìn thẳng vào mắt Tâm- không được phép đi Tôi không đồng ý để cô đi khi mọi việc chưa rõ ràng. Cô phải đứng lại nghe tôi nói hết đã chứ. Mọi ánh mắt đổ đồn về phía hai ngườị họ nghĩ đây là sự đôi co giữa hai tình nhân, nên càng hiếu kỳ hơn- Anh có buông tôi ra không nào? nếu không tôi la lên bây giờ?- Cô đứng yên tôi sẽ buông cô raLôi Bình nói, mặt kề đát mặt Tâm. hơi thở nóng bỏng gần như phả vào mặt Tâm dịu giọng- Anh buông tôi ra tôi mới ngồi xuống được chứLôi Bình nới lỏng vòng tay. Tâm ngồi xuống ghế- Anh làm vậy ai mà chịu nổi, cái hành vi gần như điên cuồng. Anh lôi tôi từ văn phòng làm việc ra đây rồi mọi người sẽ nghĩ sao, nói sao?Lôi Bình cau mày- Người ta muốn nói sao mặc họ, tôi không cần- Nhưng tôi cần, tôi là con gái anh hiểu chứ?Tâm nói, Bình tỉnh bơ- Nhưng tôi hành động thẳng thắn không hề có dụng ý, cô đừng có nghĩ sai- Anh tưởng anh quanh mình chính đại là người khác hiểu ngay ư? tôi là một thuộc cấp của anh. Anh làm gì cần phải suy nghĩ, đừng quan tâm nhiều quá đến tôi, người ta dễ hiểu lầm- Tôi không quan tâm ai cả.- Tôi cũng mong là như vậy, mong là anh cư xử với gôi giống như mọi người khác. Lôi Bình suy nghĩ, rồi gật đầu- thôi, tôi hiểu rồi.Thật ra thì ban nãy ông chủ nhiệm báo cho mời hai người vào văn phòng là để giải thích, xin lỗi và sau cùn gca ngợi sự can đảm của cả hai trong công việc. Chuyện đó đúng ra phải làm Tâm vui và hãnh điện, đằng này... Tâm nói:- Anh lúc nào cũng gây rắc rối cho tôi- Nào đâu có! tôi chẳng hề muốn như vậyTâm nói:- Không ư? anh hay xem thường phụ nữLôi Bình nhún vai- Không hề tôi rất quan tâm đến một câu nói"Anh đừng bao giờ xúc phạm đến một phụ nữ vì coi chừng, có thể ngày maị cô ấy sẽ là vợ của sếp anh"- Nhưng thật ra tôi đã bị anh gây phiền phức rất nhiềuLôi Bình cười:- Tôi ư? làm cô bực mình? nhưng đó nhiều khi lại là cách khiến cô phát huy được hết nội lực Tâm suy nghĩ Câu nói vừa rồi của Bình cũng đúng có thể là Bình không ác ý. nhưng cái hành vi vừa qua của Bình là không chấp nhận được Lôi Bình như hiểu điều Tâm nghĩ, nói- Cô Tâm tôi nghĩ là cô đừng nên có cách phán đoán hẹp hòi của phụ nữ thường tình thế- Nhưng tôi vẫn là đàn bà con gái cơ mà- Ðồng ý, nhưng côkhông phải loại đàn bà con gái tầm thường- Anh so sánh tôi với ai vậy?Lôi Bình lặng yên một chút- Với bà xã tôi đấy- Mỗi người đàn bà mỗi vẻ, anh không có quyền so sánh như vậy- Thôi được bỏ chuyện đó qua một bên đi. Tôi hỏi cô tại sao ban nãy ở phòng Chủ nhiệm ra cô lại khóc- Ðó là chuyện riêng của tôi

Lôi Bình suy nghĩ rồi cười nói- Ban trai Trình Bá Cường của cô mấy hôm nay chẳng thấy gọi điện thoại đến?- Anh rõ là nhạy cảm. Bá Cường đã đi về miền Nam mấy ngày qua- Coi như tin điều cô nói đi. Tôi bây giờ mệt quá Tâm đã hết giận bông đùa- Vậy anh co cần để tôi đưa về không?- Bỏ việc để bị chủ nhiệm "luộc"à?Tâm sực nhớ ra, nhìn lại đồng hồ nói- Tôi cũng quay về văn phòng đâỵ có điều anh có bổn phận phải nói rõ cho các sư huynh đồng nghiệp tôi biết về những hành động ban nãy của anh , đừng để tôi bị mất mặtLôi Bình lắc đầu:- Tụi đồng nghiệp ư? đừng lo họ không nghi ngờ đâu. Họ còn đề nghi. Kiều Phong tán tỉnh cô cơ màTâm đỏ mặt- Họ nói đùa đấy!- đương nhiên là đùa chớ nếu không Vương Bồi Ðệ đã đeo đính- Vương Bồi Ðệ.- À, đấy là cô người mẫu - Lôi Bình nói rồi thêm - làm ký giả cần phải có ba đầu sáu tay để biết hết mọi sự việc- Ðể ăn cho nhiều nữa chứ?- Ăn thì tùy, tôi không đám ăn của mấy ông làm chính trị đâu. Cao lương mỹ vị đấy nhưng ăn nhiều mắc quai- Có nghĩa là anh chỉ thích ăn cơm của bà xà nấu thôi?Câu nói đùa của Tâm không ngờ làm Bình kém vui- Ðại Thế Vy không giống các cô gái khác đâu. Cô ấy là con người qúy phái, không bao giờ đi vào nhà bếp cả.Tâm bối rối:- Xin lỗi nhé, tôi vô tình không biếtLôi Bình cười nhạt:- Không sao đâu, vì đó là sự thật. Nhưng không biết cô có nghĩ hẳn là ngày xưa vì tôi nghèo quá, muốn đổi đời nên mới cưới con gái nhà giàu không?- Không?- Ðương nhiên rồi, Lôi Bình này nào phải kẻ hèn Ðâu có chuyện hạ mình như vậy?Tâm gật đầu đồng tình, Lôi Bình hứng chí hỏi- Này Giang Ba Tâm. cô có muốn nghe chuyện đời xưa của tôi không?Tâm cười:- Ðó là một tiểu thuyết kỳ tình lãng mạn ư?- Kỳ tình tai hoạ thì cóLôi Bình nói rồi đứng đậy. Tâm đứng theo- Kể đi- Thôi để lần sau, bao giờ ở không sẽ kê?Trang 4 của 12Bình nói và cả 2 cùng sóng bước trở về toà soạnCó lẽ vì thói quen nghề nghiệp, Tâm thường thức rất khuya. Mỗi ngày nếu không viết một bản tin, địch vài trang sách và Tâm phải đọc. Không bao giờ Tâm, chợp mắt trước 12 giờ. Hôm nay Tâm vẫn còn đọc quyển "The crash of 79"Quyển sách lúc đầu đọc hơi khô khó nuốt nhưng càng đọc càng bị cuốn hút. Tâm đang đọc chợt nghe có tiếng gõ cửa, nàng ngạc nhiên nhìn đồng hồ. 12 giờ đêm, giờ này mẹ còn chưa ngu? Tâm đặt sách xuống- Có chuyện gì vậy mẹ? sao chưa ngủ đi?Người mẹ có vẻ ngập ngừng- À!...Cũng chẳng có chuyện gì... có điều mẹ thấy lại sao thấy hơn một tuần rồi mà Bá Cường không thấy đến? Tâm nghe hỏi mới sực nhớ ra. Cường nói là đi xuống miền Nam có mấy hôm, vậy mà...quả là một tuần rồi.Người mẹ lặp lại:- Không phải ư? Bá Cường là đứa tốt. Giữa một con đã có sự trục trặc? hẳn là lỗi ở con nếu đúng thì hãy làm lành với nó điTâm cố nén sự xúc động trong lòng nói- Mẹ nói gì vậy? Giữa con và Bá Cường có gì đâu? chẳng qua vì anh ấy đi công tác ở miền Nam mà chưa về thôiNgười mẹ nghi ngờ:- Đúng vậy chứ?Tâm cười:- Con đối mẹ làm gì? tối hôm đó khi đi làm về, chúng con đã gặp nhau và giảng hòa rồi, người mẹ chau mày suy nghĩ rồi cười nói:- Con thật là...Sao chẳng nói cho mẹ biết sớm?

Mẹ nói thật con biết nhé. Tính con nóng nảy làm sao. Đụng một tí là hét. Bá Cường nó hiền mới chịu được con, nhưng con cũng cần dịu lại một chút mới đượcTâm cười:- Tính nóng nảy của con có từ bụng mẹ cơ- Đừng có nói vậy. Trước kia con có vậy bao giờ. Mẹ thấy từ lúc con đi làm. con đổi tính. Cường nó cũng thấy như me.Tâm cãi lại:- Con nào có thay đổi gì đâu? con vẫn vậy cơ mà? tại sao ai cũng bảo con thay đổi- Sự thay đổi thường thường bản thân đâu thấy chỉ có người chung quanh mới nhận ra thôi- Mẹ thấy con thay đổi thế nào?- Con cư xử với Bá Cường khác hẳn, chẳng ngọt ngào như xưa, gặp là hay cãi nhau. Mẹ nghĩ hẳn con cũng thấy điều đó. Có phải là con muốn xua đuổi nó không?- Mẹ, sao mẹ lại quan trọng hóa vấn đề như vậy? con chẳng có ý gì cả.Người mẹ lắc đầu:- Nếu không có thì thôi, nhưng con cũng cần nhớ rằng tìm được một người bạn tốt rất khó, chừng để xổng mất con a.Tâm cười:- Ca;i quan niệm năm mươi năm trước đâu còn hợp thời mẹ a. Torng thời đại hiện tại gái trai bình đẳng. Đàn bà con gái không nhất thiết phải có tấm chồng để nương tựa có sự nghiệp và được độc lập không phải là hay hơn không?Người mẹ tròn mắt ngạc nhiên:- ở đâu con học được cái tư tưởng kỳ quái đó? đàn bà mà không chồng thì đâu phải đàn bà nữả sự nghiệp chỉ là phu.Tâm cười:- Mẹ nói gì lạ vậy không có chồng không được gọi là đàn bà ử vậy là gọi cái gì?Người mẹ giận dữ- không biết, nhưng mẹ và cả cha nữa cấm con con không được không có chồngTâm cười lớn:- Trời ơi! sao mẹ lại làm to chuyện vậy Nếu con mà không có chồng, con cũng nào có bắt cha mẹ nuôi con đâu? mẹ nói chuyện gì mà nghe buồn cười quá- có gì đâu mà buồn cười. Nếu Bá Cường giận không đến đây thì con điện thoại kêu nó đến, mẹ có chuyện muốn nói với nóTâm có vẻ không vui:- Mẹ chuyện của con để con lo, mẹ đừng chen vào. Mà mẹ định gặp Bá Cường nói chuyện gì? chúng con là bạn nhau, mẹ đừng bày chuyện để người ta cười con nhé- Tâm! sao con lại nói vậy? mẹ chỉ muốn phụ giúp cho chúng con chứ đâu phải hạ nhục con đâu? tình cảm giữa con và Bá Cường đâu phải dễ gầy đựng được. Tại sao con có thể nhẫn tâm phá hết- Mẹ sao mẹ lại suy nghĩ đơn giản vậy? nào phải quen đứa con trai nào là phải lấy ngay hắn cho bằng được Vả lại Bá Cường nào có ngỏ ý là sẽ cướio con đâu?Người mẹ nghi ngờ:- Vậy chớ bọn bây quen nhau để làm gì? mấy năm qua mẹ thấy con chỉ chơi với một mình Bá Cường thôi.- Mẹ quan niệm hẹp hòi quá đi mất. Bạn trai thì cũng là bạn như bạn gái nếu mẹ muốn, ngày mai con sẽ gọi mấy thằng nữa đến cho mẹ xem.Người mẹ giật mình:- Tâm! con nói gì vậy? con...- Mẹ ạ thời đại bây giờ khác hẳn thời xưa rồi chuyện có bạn trai cũng bin`h thường . Phụ nữ đã được khai phóng. Nếu mẹ muốn con sẽ đưa về đây một lô bạn trai cho mẹ xem

Người mẹ nhạy bén:



ĐĂNG KÝ ngay hôm nay và cùng nhận những câu truyện thật ý nghĩa mỗi ngày

Giới thiệu | Điều lệ | Điều khoản | Dịch vụ | Giải đáp | Bài viết | Góp ý | Liên kết | Giới thiệu với bạn bè | Đại lý | Liên lạc
2002-2010. Nhóm phát triển Nobito
Email: nobito.co@gmail.com